"Three Billboards Outside Ebbing, Missouri" - 3 Tấm biển quảng cáo = 1 bà mẹ mất con + 1 cảnh sát trưởng bị ung thư + 1 tay sĩ quan bạo lực và câu chuyện thấm thía về đạo đức con người.

author
 "Three Billboards Outside Ebbing, Missouri" của đạo diễn Martin McDonagh là câu chuyện xoay quanh 3 tấm biển quảng cáo giản đơn, nhưng ẩn chứa sau đó là những góc khuất xã hội đầy gai góc.
 

 Đối với những người quan tâm tới điện ảnh năm vừa qua, sẽ để ý thấy xuyên suốt các lễ trao giải lớn như Oscar hay Golden Globe có một bộ phim được vinh danh với cái tên chẳng giống ai, vừa dài vừa không nói lên điều gì; đó chính là “Three Billboards Outside Ebbing, Missouri”. Vậy tại sao lại là “Ba tấm biển quảng cáo ngoài trời ở Ebbing, Missouri”? Có điều gì ẩn sau cái tên gây tò mò này hay không? Để tìm ra câu trả lời, tất nhiên mình đã quyết định xem phim và còn kì lạ hơn cả cái tên khi “Three Billboards Outside Ebbing, Missouri” đã đánh gục mình hoàn toàn từ khung hình đầu tiên đến tận sau khi những dòng chữ credit chạy hết, đưa mình đi từ ngạc nhiên tới choáng váng bởi sao phim lại có thể xuất sắc đến vậy. 

 Câu chuyện bắt đầu khi bà Mildred Hayes lái xe qua ba tấm biển quảng cáo bỏ hoang ở rìa thị trấn Ebbing, Missouri. Bà nảy ra ý tưởng thuê lại ba tấm biển này và đặt lên chúng lần lượt 3 câu nói bằng chữ đen trên nền đỏ máu:

“Raped While Dying” – Bị cưỡng hiếp trong khi chết.

“And Still No Arrests?” – Và vẫn chưa có cuộc bắt giữ nào?

“How Come, Chief Willoughby?” – Thế là sao, cảnh sát trưởng Willoughby?

Ba tấm biển ngoài rìa thị trấn với câu từ cùng màu sắc mạnh mẽ đủ để đập vào mắt bất kì ai qua đường.

 Ba tấm biển được Mildred dựng lên để thẳng thừng đả kích sở cảnh sát Ebbing vì đã lơ là trong việc tìm bắt kẻ đã hãm hiếp và giết chết con gái bà, Angela. Cảnh sát trưởng Bill Willoughby cùng viên sĩ quan thân cận Jason Dixon đứng ngồi không yên vì ba tấm biển chỉ ra rằng họ chỉ là lũ cảnh sát bất tài. Người dân thị trấn Ebbing cũng được một phen xáo trộn khi mà đa số đều đứng về phía Willoughby vì ông là người được yêu mến và cũng vì ông đang phải chống chọi với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. 

 Họ cho rằng bà Mildred đã phá hỏng sự yên bình nơi đây, cũng như ba tấm biển quảng cáo chẳng giúp gì cho việc điều tra được tiến triển nhanh hơn mà còn làm mọi thứ tệ hơn. Nhưng có thực sự mọi thứ nơi đây bây giờ mới trở nên tồi tệ, khi mà vẫn còn đó những vụ án không lời giải đáp,vẫn còn đó những kẻ cặn bã ẩn sau các quán bar, và vẫn còn đó những tên sĩ quan phân biệt chủng tộc và ưa bạo lực như Dixon?

 Cảnh sát trưởng Bill Willoughby (Woody Harrelson) và Mildred Hayes (Frances McDormand) trong một cảnh phim.

   Nổi tiếng với phong cách phim châm biếm chua cay, đạo diễn Martin McDonagh tiếp tục mang điều đó vào “Three Billboards Outside Ebbing, Missouri”, nhưng với một sự nâng tầm đặc biệt. Cùng một kịch bản ấn tượng và cách tiếp cận đặc sắc, ông đã khéo léo đặt cả một xã hội nước Mỹ thu nhỏ bên trong thị trấn Ebbing. Ebbing không phải là một địa danh có thật, nhưng từ “ebbing” trong tiếng Anh mang nghĩa “dần lụi tàn”. Thật vậy, từng khung hình trôi qua là từng lớp vỏ của nước Mỹ được bóc tách, để rồi để lại cho người xem một nước Mỹ trơ trụi, đen tối, và đang chết dần. 

 "Three Billboards Outside Ebbing, Missouri" dám đề cập đến hàng loạt vấn đề nhạy cảm mà không phải ai cũng dám thẳng thắn nói đến, qua một góc nhìn hết sức mỉa mai và châm biếm. Nào là nạn ấu dâm trong các cơ sở tôn giáo, là tình trạng cảnh sát da trắng ưa dùng bạo lực và phân biệt chủng tộc đối với người da màu, phân biệt đồng tính. Sự mỉa mai còn ở chỗ một sĩ quan phân biệt chủng tộc lại bị sa thải bởi chính cấp trên người da màu, hay một cảnh sát chỉ bắt đầu làm việc thực sự sau khi anh ta bị đuổi việc.

Ba nhân vật chính với ba cuộc đời, ba hoàn cảnh khác nhau.

 Không chỉ vậy, McDonagh còn cho thấy khả năng xây dựng tâm lí nhân vật tài tình, đưa nhân vật ra khỏi khuôn khổ, hình mẫu thông thường. 3 nhân vật chính của phim, Mildred, Willoughby và Dixon xuất hiện ở đầu phim đều là những con người hết sức bình thường, làm ta cảm giác họ chỉ là những nhân vật một chiều nhàm chán. Mildred hiện lên là một bà mẹ mạnh mẽ, kiên nghị; Willoughby thì là một cảnh sát trưởng có phần nhu nhược trong khi Dixon thể hiện rõ mình là một tên khốn đích thực. Nhưng càng theo dõi phim, ta càng nhận ra được tâm lí đa chiều của họ. Mildred là con người cô độc sống cùng nỗi đau mất con; Willoughby là một người cha yêu thương gia đình, ông không thù ghét Mildred vì ông hiểu nỗi đau của bà; còn Dixon là một Dixon hoàn toàn khác với Dixon ta thấy ở đầu phim.

 Tất nhiên, sẽ là một thiếu sót quá lớn nếu không nhắc đến những diễn viên đằng sau các nhân vật này. Woody Harrelson vẫn với cái sự tưng tửng lúc thì nghiêm trọng lúc thì nhẹ nhàng ấy đã mang đến một nét hình sự rất giống với series “True Detective” mà anh từng tham gia. Frances McDormand, nữ diễn viên từng chinh phục bộ ba ngôi vương diễn xuất, giải Oscar, giải Emmy và giải Tony, có màn hóa thân đi vào lòng người trong vai bà mẹ Mildred. Cô độc, đau khổ nhưng không kém phần mạnh mẽ và cứng rắn cùng tâm hồn đa cảm, McDormand đã cho cả thế giới thấy tuổi tác không phải là vấn đề nếu bạn có đủ tài năng. 

Ánh mắt đầy đau thương của người mẹ biết con gái mình mãi mãi không quay trở về có lẽ là điều ám ảnh người xem nhất khi phim kết thúc.

 Nhưng đặc biệt nhất đối với mình lại là Dixon của Sam Rockwell. Nhân vật của anh có sự biến đổi rõ rệt nhất trong phim, và với cơ hội được trao, Sam đã hoàn toàn truyền tải được điều đó, cho dù ở cảnh vênh váo, bất cần, vô trách nhiệm hay khi hối lỗi sửa sai. Có lúc anh làm ta căm thù Dixon đến tận xương tủy, nhưng rồi anh lại làm ta cảm thấy thương xót cho hắn đến lạ. Và có lẽ không hề ngạc nhiên khi cả ba người đều được đề cử Oscar năm nay, trong đó Frances McDormand và Sam Rockwell mỗi người đã mang về 1 tượng vàng cho Nữ chính xuất sắc nhất và Nam phụ xuất sắc nhất. Một thành quả vô cùng xứng đáng với những gì họ đã thể hiện trong phim.

Frances McDormand đã xuất sắc là thế, nhưng màn trình diễn của Sam Rockwell trong vai Dixon mới thực sự là đỉnh cao. 

 “Three Billboards Outside Ebbing, Missouri” không phải là một bộ phim dễ xem, với nhiều góc tối của xã hội được phơi bày. Nhưng một khi đã hiểu được cái hay của tác phẩm, cái hay từ tên phim; cái hay từ xã hội nước Mỹ thu nhỏ; cái hay từ tâm lí nhân vật, từ diễn xuất; hay thậm chí cả cái hay từ nhạc phim; thì bạn sẽ thấy rằng đây chính là một tác phẩm nghệ thuật đặc biệt xuất sắc. Thế nhưng, cái hay nhất của phim có lẽ lại không phải là những điều trên, mà là thông điệp đạo diễn McDonaugh muốn gửi gắm đến mọi tầng lớp trong xã hội này. 

 Tác phẩm là một vòng xoáy của hận thù giữa các nhân vật. Đã có máu phải đổ, nước mắt phải rơi. Nhưng cảnh cuối phim với hình ảnh 2 nhân vật vốn là kẻ thù của nhau cùng ngồi chung một chiếc xe, không rõ mình còn muốn trả thù hay không đã nói lên tất cả. Như nhân vật Willoughby nói trong phim: “Hate never solved nothing”, cuộc sống có thể khó khăn, có thể mất mát, kẻ xấu vẫn luôn còn đó đâu đây; nhưng con người sẽ luôn tìm về bản chất thật sự của mình, đó không phải là sự thù ghét, mà chính là tình yêu, là sự hướng thiện mà chỉ có qua đó, ta mới có thể tìm được sự thanh thản cho chính bản thân mình.

Còn bạn, cách giải quyết vấn đề của bạn là gì? Là yêu thương hay hận thù? 

*Trailer phim:


Bình luận
6 Comments   |   Ông Tổ Nghề Spoil and 4 others react this.
  • Thanh  Minh
    Thanh Minh   ·  Ngày 17 tháng 11 năm 2018
    Dù rất thích Shape of Water, nhưng sau khi xem xong phim này, tui cũng tiếc khi nó không được giải. Cảnh tui thích nhất là khi Dixon đọc được bức thư của Willoughby.
    • Hồ Bách
      Hồ Bách
      Thanh Minh
      Thanh  Minh
      Thanh Minh
      Dù rất thích Shape of Water, nhưng sau khi xem xong phim này, tui cũng tiếc khi nó không được giải. Cảnh tui thích nhất là khi Dixon đọc được bức thư của Willoughby.
        ·  Ngày 17 tháng 11 năm 2018
      Tự nhủ ăn dc mấy giải Golden Globe an ủi huhu. Đang đọc bức thư đầy cảm xúc thì ăn lửa tí chết =))
  • Anh Vũ Lê Hoàn
    Anh Vũ Lê Hoàn   ·  Ngày 16 tháng 11 năm 2018
    Tui nhớ hình như mình có khóc lúc mà bà mẹ đang tức giận ông cảnh sát trưởng tự nhiên thay đổi hoàn toàn khi bả bị ổng ho văng máu lên mặt. Cảnh đó theo tui là hay nhứt phim. Nhưng với Shape Of Water thì không ngờ thân hình của Sally Hawkins đẹp quá.
    • Hồ Bách
      Hồ Bách
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Tui nhớ hình như mình có khóc lúc mà bà mẹ đang tức giận ông cảnh sát trưởng tự nhiên thay đổi hoàn toàn khi bả bị ổng ho văng máu lên mặt. Cảnh đó theo tui là hay nhứt phim. Nhưng với Shape Of Water thì không ngờ thân hình của Sally Hawkins đẹp quá.
        ·  Ngày 16 tháng 11 năm 2018
      Mình thấy cảnh hay nhất phim là cảnh Mildred ngồi một mình nói chuyện với con nai và cảnh cuối 2 người ngồi trên xe. Sally Hawkins diễn cũng hay nhưng mình thấy chưa bằng đc Frances cả Sam Rockwell phim này =))
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 16 tháng 11 năm 2018
    Phim này đợt trước mình cũng có viết khá nhiều, nói chung năm nay xui là phim không thắng giải, phải nhường cho The Shape of Water
    • Hồ Bách
      Hồ Bách
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Phim này đợt trước mình cũng có viết khá nhiều, nói chung năm nay xui là phim không thắng giải, phải nhường cho The Shape of Water
        ·  Ngày 16 tháng 11 năm 2018
      Mình cũng thấy hơi tiếc vì thấy The Shape Of Water không xuất sắc đến mức đấy, nhất là so với Pan's Labyrinth trước đó của Del Toro