Three Colors – Vũ trụ điện ảnh đầu tiên đầy chân thật, không siêu anh hùng tất cả chỉ là thân phận con người hết sức bình thường trong cuộc sống.

author
Three Colors – Ba sắc màu.


Xanh, Trắng, Đỏ với những ai tinh ý thì sẽ nhận ra ngay đây là ba màu của quốc kỳ nước Pháp tượng trưng cho tự do, bình đẳng, và tình người. Three Colors được đạo diển và biên kịch bởi Krzysztof Kieślowski trong đó những nhân vật với số phận riêng không ai biết ai nhưng họ vô tình lướt qua nhau vô tình tạo ra một vũ trụ màu sắc với bộ ba phim Blue, White, và Red với bối cảnh trải dài từ Pháp (Paris), Ba Lan (Warszawa), Thụy Sỹ(Geneva). Và Xanh, Trắng, Đỏ cũng là màu sắc đặc trưng cho 3 nước, cái này coi đá banh thì thấy rõ hơn.

Three Colors: Blue

Đây là phần đầu tiên, cũng là phần đầy bi kịch khi kể về cuộc sống khó khăn về mặt tinh thần của Julie Vignon, người vợ của một nhạc sỹ nổi tiếng Patrice Vignon, người mẹ của cô con gái dể thương Anna, người còn sống duy nhứt trong một tai nạn đã lấy đi chồng và con, và để cô đơn ở lại.

Hành trình mà Julie vượt qua nổi đau, không phải bằng cách quên đi, mà là sống chung với nó, khó khăn vô cùng, khó như cái cách để hoàn thành bản nhạc của người chồng quá cố, bản nhạc cho một Châu Âu hợp nhứt (EU).

“Sao bà lại khóc?”

“Bởi vì cô không khóc”

Một câu hỏi đơn giản nhưng câu trả lời lại rất sâu sắc phải không. Âm nhạc trong Blue cũng vậy, rất ấn tượng, đầy ám ảnh nó vang lên bất kỳ lúc nào, có khi là trong tâm trí của Julie, có khi lại chạy dọc theo ngón tay đang lướt qua trên từng dòng nhạc như thể đang diễn dịch những nốt nhạc cho người xem nghe và cảm nhận. Có khi bất ngờ vang lên, rồi ngắt ngang đột ngột, giống như cơn đau chợt đến và đi cùng âm nhạc nó làm tui nhớ tới lời bài hát của nhạc sỹ Phú Quang.

“Câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng.

Thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rứt

Lá trút rơi nhiều đâu phải bời mùa thu”.

Một Julie vì âm nhạc khiên cô gợi lại ký ức đau thương mà từ bỏ nó, và chính vì âm nhạc lại làm bản thân quen dần với quá khứ, tìm lại được chính mình. Âm nhạc không có lỗi cũng như lá rơi nhiều đâu phải tại mùa Thu.

Một Julie cô đơn muốn ép bản thân trở nên cô độc, muốn tránh tất cả chuyện đời, liệu cô có thể quay lại với cuộc sống bình thường để được yêu một lần nữa hay không? Blue để lại cái kết tương đối mở, nhưng khi Julie khóc như một người bình thường, tui nghĩ chắc cổ đã dần dần trở về cuộc sống.

Three Colors: Blue với nhân vật chính Julie, có nét hao hao Julia Roberts

Three Colors: White

Trắng là phim thứ hai, phần này vui tươi hơn như màu sắc nó mang lại, bất ngờ nhứt trong ba phim, cứ tưởng trắng là trong trắng không vấn đục nhưng không phải, trắng ở đây lại đầy rẩy dối trá và nhẫn tâm, trắng trong bội tình, trắng trong bạc nghĩa.

Karol một thợ làm tóc chuyên nghiệp có đầy nhóc bằng cấp mà anh kiếm được trong những cuộc thi với nghề của mình, là cây kéo đáng tin cậy ở quê nhà Ba Lan trước khi qua Paris sống chung với người vợ mà anh vô cùng thương yêu Domininque, cô gái tóc vàng xinh đẹp, cô gái tuyên bố đã từng yêu anh trong quá khứ trước phiên tòa xử ly hôn của hai người.

Nhẫn tâm là từ ngữ đúng mực đẻ nói về Domininque, cô sẳn sàng quăng tất cả hành lý của Karol vốn chỉ gói gọn trong một cái vali bự ra khỏi xe mình, để anh lang thang giữa Paris đói và lạnh, để anh nghe những âm thanh khe khẻ nhưng ngày một lớn hơn trong điện thoại mà chính miệng cô nói “Đúng lúc đấy. Anh nghe đây”, những tiếng mà phụ đề không thể nào phiên dịch.

Vậy đó, vậy mà Karol vẫn một lòng yêu cô, anh tìm đủ thứ cách để khiến cô quay lại với mình kể cả cái chết. Và cách để khiến Domininque quay lại với anh cũng tàn nhẫn như cái cách cô đẩy anh ra xa. Đây là điều bất ngờ mà phim tạo được, tuy nhỏ nhưng vẫn đủ để làm vấn đục sắc Trắng của tuyết, của mùa Đông, của lòng người.

Domininque xinh đẹp trong Trắng

Three Colors: Red

Đây là phim cuối cùng, là phần phim dễ xem để cảm nhận và tìm được sự đồng cảm. Trong khi Blue và White chủ yếu nói về lòng người, tập trung khai thác chiều sâu tâm lý. Nhưng lòng dạ con người thì khó mà biết được, còn tình người thì lại rất dể để nhận ra, vì vậy với tui Red là phần hay nhứt, ấm áp tình cảm người dành cho nhau.

Trong mắt đàn ông phụ nữ đẹp được được chia làm hai nhóm, một muốn chiếm đoạt cho bằng được kiểu như Ngọc Trinh, một muốn che chở bảo vệ cả đời như Lam Khiết Anh vậy. Và nhân vật Valentine khiến người ta muốn che chở bảo vệ cả đời cô đẹp về hình dáng vì là một người mẫu, cô còn đẹp về tâm hồn vì là một người tốt thật sự. Mặc dù đang phải yêu xa, với người bạn trai không ở gần người ta mà cứ muốn chiếm đoạt cho riêng mình, khắt khe từng chút một, với câu hỏi “có ai thay đồ giúp em không?” đủ để tui ghét thằng cha đó và mong là cô chia tay bà nó cho hạnh phúc, vì cô xứng đáng như vậy, cô đơn một mình, cần người sẽ chia nhưng không hề phản bội.

Muốn đánh giá một ai, hãy nhìn cách họ đối xử với động vật vì đã thương yêu con vật gần như sẽ yêu thương luôn con người, Valentine là như vậy, cô luôn quan tâm tới người khác, khác hẳn hai nhân vật trong Blue và White khi chừng kiến những người già khó khăn trong việc nhét cái chai vào thùng rác, một vì quá đau buồn không quan tâm, một thì lại nở một nụ cười khó hiểu không thèm giúp đỡ.

Valentine trên nền Đỏ với sắc thái buồn bả, cô đơn.

Cái tên Valentine nghe đã thấy hay thấy đẹp như bề ngoài của cô vậy, nhưng tính cách con người mình mới là thứ làm nên màu Đỏ, cô gần như mang lại sự ấm áp cho những ai tiếp xúc với mình, kể cả nhân vật, kể cả người xem. Hình ảnh một cô gái vô tình tông phải một con chó trên đường, sẵn sàng dừng xe mà quay lại, sẵn sàng đưa nó trở về nhà, sẵn sàng trả tiền chữa trị trong khi người chủ quá vô tình không quan tâm tới nó.

Valentine mang sự ấm áp cho tâm hồn đã nguội lạnh từ lâu của vị thẩm phán về hưu, sống bất cần đời, sống để nghe lén chuyện thiên hạ bằng cái máy dò được song điện thoại và ông xem đó như thú vui của mình.

Valentine và vị thẩm phán già đã có một tình bạn đẹp khi cả hai đã hiểu hơn về người còn lại

Sẽ có những câu hỏi về quá khứ của ông thẩm phán ngày xưa, nhưng sẽ được trả lời bằng cuộc đời của anh thẩm phán vừa tốt nghiệp lúc bấy giờ, có lúc tui đã nghĩ đây là một bộ phim xuyên không, có lúc bối rối không hiểu chuyện gì đang diễn ra khi cuộc đời lại trùng hợp nhau đến vậy, nhưng đâu phải chuyện gì phức tạp lên mới hay, đơn giản còn tuyệt vời hơn rất nhiều vì nó còn chứa đựng nhiều ý nghĩa mà người xem cần phải đợi kết thúc phim mới hiểu rõ được.

Một kết phim kết nối cả 3 phần, trả lời cho những câu hỏi còn dang dở ở hai phần trước chính thức khép lại vũ trụ màu sắc của Three Colors, kết thúc với nụ cười và đôi mắt rưng rưng của vị thẩm phán về hưu.

Nên xem Three Colors ở một trạng thái nhẹ nhàng, không lo nghĩ gì nhiều nếu được hãy bắt đầu từ Xanh rồi tới Trắng, cuối cùng là Đỏ, đừng như tui lựa phần hay coi trước để rồi cảm xúc không trọn vẹn, món ngon phải để cuối cùng, vì nó cần những món trước làm nền để trở nên kinh điển.

Tui thích Đỏ, yêu nhân vật Valentine. Nhưng mỗi người sẽ khác, sẽ có sự lựa chọn của riêng mình khi xem hết bộ ba màu sắc Three Colors.

Bình luận
3 Comments   |   Nam44 and 2 others react this.
  •   Nam44
    Nam44   ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018
    Lần đầu biết đến trilogy này. Cảm ơn bài viết của bạn.
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Nam44
        Nam44
      Nam44
      Lần đầu biết đến trilogy này. Cảm ơn bài viết của bạn.
        ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018
      Cám ơn bạn đã xem qua.
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Nam44
        Nam44
      Nam44
      Lần đầu biết đến trilogy này. Cảm ơn bài viết của bạn.
        ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018