Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn: “ Có thứ tình yêu gọi là buông tay”

author

Tuy Trịnh Sảng ko phải là Lâm Lang chân chính trong lòng mình. Nhưng vì Lưu Khải Uy Và Trương Bân Bân đóng vai Khang Hy và Nạp Lan Dung Nhược quá đạt nên cuối cùng mình vẫn thích tác phẩm chuyển thể này.

Câu truyện được mẹ ghẻ Phi Ngã Tư Tồn viết nên chỉ mang toàn màu sắc ảm đạm ưu thương, nhưng khi chuyển thể thành phim nó lại có chút sắc màu sinh động trong đó, có chút vui vẻ, có chút tức giận, tiếc nuối.

Sau khi xem xong gần nửa bộ phim, Nạp Lan Dung Nhược (NLDN) chính thức leo lên vị trí soái ca trong lòng mình, tuy trong truyện anh xuất hiện rất ít lần, lời thoại cũng không nhiều, khi chuyển thành phim cũng như thế, dù anh đã có nhiều đất diễn hơn. Nhưng tình yêu của Nạp Lan Dung Nhược trong phim thật sự làm mình cảm động, có lẽ là do một phần đồng bệnh tương lân, yêu mà ko thể nói, yêu mà ko thể bên nhau nên mình cảm nhận nv NLDN hơn Khang Hy.

Tình yêu của NLDN dịu dàng mà thâm tình, sâu sắc mà tinh tế, đau mà vẫn ngọt ngào. Cũng giống như một bài hát mang tên “ Có thứ tình yêu gọi là buông tay”.

Mình chỉ đến tình tiết trong phim. Tác giả và đạo diễn đã thêm vào nhiều tình tiết lạ vào phim, tuy nhiên làm bộ phim thêm phần mới mẻ, bởi vì quả thật là nếu chỉ làm như y xì trong truyện thì chắc bộ phim chỉ cần hơn chục tập là xong.

Thù hận đôi lúc làm con người ta đánh mất đi hạnh phúc của mình. Nhiều người trải qua trăm ngàn khổ ải có thể tìm lại được nhau, nhưng cũng có người vì nó mà đánh mất đi hạnh phúc vĩnh viễn. Lâm Lang, bi ai thay lại là trường hợp sau.

Nếu lúc Khang Hy ban hôn cho cô và NLDN, nếu cô có thể buông bỏ thù hận trong lòng để 2 người có thể bắt đầu lại thì kết cuộc trong phim đã ko bi thương như thế. Dường như tác giả đã cho LL cơ hội lần hai để cô có thể ở bên cạnh Hoàng Đế, người sẽ luôn yêu thương che chở bảo vệ cô hết mực, cô vẫn sẽ là một phi tần hạnh phúc. Nhưng cuối cùng cô vẫn chọn con đường thù hận. Đôi lúc người ta thường nói, tích cách của một người quyết định số phận của người đó quả không sai. Ngu ngơ một chút vậy mà lại tốt hơn người cái gì cũng nhìn rõ, cũng đúng là đúng hoặc sai là sai.

Nhiều người cho rằng LL tự chuốc khổ, ngốc nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ bản thân cảm thấy như thế nào, đau đớn như thế nào để đưa ra quyết định cho mình dù biết rằng quyết định đó có thể làm bản thân đánh mất hạnh phúc cả đời.

Khi xem phim hay đọc truyện đến khúc mấu chốt mình cũng bực tức khó chịu và nghĩ rằng LL ngốc quá nếu như buông bỏ thù hận thì có thể hạnh phúc rồi, càng xem càng tội nghiệp càng tức. Nhưng rồi sau đó bản thân bất chợt nhớ ra, rất lâu trước kia mình cũng đã đặt ra giới hạn cho bản thân, không được làm tổn hại đến gia đình mình, nếu ko dù tình yêu có sâu đậm đến đâu thì mình cũng chọn từ bỏ, chẳng qua cố gắng lắm mình sẽ ko nghĩ đến việc trả thù, mình sẽ sống thật tốt hơn nữa vì mình biết đó cũng sẽ là điều mà cha mẹ muốn, nhưng nhất định sẽ ko có chuyện ở lại bên cạnh người đã gây ra cho mình cảnh nhà tan cửa nát. Dù sau này mình có cô đơn mình tới già đi chăng nữa.

Bởi vậy mới nói chúng ta là con người, có thất tình lục dục chứ ko phải thần tiên “buông bỏ đồ đao lập địa thành phật”. Có chắc gì nếu mình ở vị trí của LL trong phim mình ko hành động giống như cô ấy. Có lẽ, họa may, sự bao dung cuối cùng của mình là mình sẽ giả chết trốn khỏi cung, trốn luôn cả Khang Hy và NLDN, đến một thị trấn nào đó, kiếm một nghề an nhàn nào đó sống qua ngày, vân du tứ hải.

Nạp Lan Dung Nhược, em hy vọng anh sẽ quên Lâm Lang đi , hãy sống hạnh phúc bên Vân Sơ - người vợ được ban hôn cho mình, từ từ chấp nhận cô ấy. Như vậy mới sống chân chính được.

Phật tổ từng giảng :” Mỗi người đều có một giấc mộng của riêng mình. Hàng ngàn hàng vạn người thì có hàng ngàn hàng vạn giấc mộng, nhiều giấc mộng như vậy nhưng cách kết thúc nó lại chỉ có một. Đó là thức tỉnh - buông bỏ”.

Hiểu được lời Phật nói không khó nhưng có mấy người làm được lời dạy của Ngài.

Bình luận
0 Comments   |   kimdu and 1 other react this.