'Totoro': Hàng xóm 'quốc dân' mà mỗi chúng ta cần phải có trong đời

author

Béo ú, đầy lông, gương mặt hơi có phần ngốc nghếch nhưng cực kỳ tốt bụng – nhân vật biểu tượng của studio Ghibli mà mỗi chúng ta đều yêu mến, không ai khác ngoài Totoro. Và hãy cùng tìm hiểu quá trình mà nhà làm phim Hayao Miyazaki tạo nên nhân vật này.

Sẽ thật khó để tìm một ai đó từng xem bộ phim ra mắt năm 1988 của đạo diễn Hayao MiyazakiMy Neighbor Totoro, mà không hoàn toàn yêu mến nó. Dẫu rằng rất nhiều năm tháng đã trôi qua, và những “đứa trẻ” ngày nào thưởng thức bộ phim giờ cũng đã trở nên thưởng thành, nhưng tình yêu của họ dành cho Satsuki, Mei hay Xe buýt Mèo, và đặc biệt là thần rừng béo ú, đáng yêu Totoro.

Trong video dưới đây, nhóm làm phim tại ScreenPrism sẽ phân tích cho khán giả về cấu trúc xây dựng nên nhân vật Totoro, về ý nghĩa ẩn sâu trong sinh vật bảo vệ rừng này – và lý do tại sao Totoro có thể trở thành một biểu tượng lớn về văn hóa, cũng như tượng trưng cho một người “hàng xóm” tốt bụng và đáng tin cậy mà mỗi chúng ta cần được có trong đời:

Những bộ phim của đạo diễn Miyazaki luôn có một sự đồng cảm sâu sắc với con người, và khán giả mê mẩn sự trong sáng cũng như trẻ thơ mà ông khéo léo gửi gắm qua từng câu chuyện. Những đứa trẻ yêu thích Howl’s Moving Castle hay Ponyo bởi chúng đồng cảm với sự năng động, thích vận động và khám phá như một niềm mơ ước luôn thường trực trong chúng, và người lớn cũng yêu thích bởi họ như được trở lại tuổi thơ đầy tươi đẹp.

My Neighbor Totoro, như các bộ phim khác, cũng bao gồm những yếu tố được xem là “đậm chất Miyazaki” như bay lượn (hàm ý cho sự tự do), những nhân vật nữ chính đầy mạnh mẽ và sự kết nối giữa con người với thiên nhiên thông qua những nguồn năng lượng đặc biệt. Và dưới đây là những yếu tố hàng đầu lý giải tại sao Totoro là người hàng xóm lý tưởng nhất mọi thời đại.

Luôn cười để xoa dịu nỗi sợ

Trẻ con luôn có thật nhiều thứ để hoảng sợ, như quái vật, sấm sét hay những lúc phải ở một mình. Khi chúng ta lần đầu gặp gỡ SatsukiMei, chúng dường như phải trải qua tất cả những nỗi sợ ấy mà không có người lớn bên cạnh, cả khi nỗi sợ về người mẹ sẽ không thể qua khỏi căn bệnh hiểm nghèo. Và khi Totoro xuất hiện cạnh hai đứa trẻ trong đêm mưa rừng rậm tối tăm và đáng sợ ấy, cái vẻ béo ú, ngu ngơ và niềm vui tưởng chừng ngốc nghếch của sinh vật này dường như đã xoa dịu hai đứa trẻ và đem lại cho chúng niềm vui, sự hạnh phúc không ngờ. Cái thân hình to lớn cùng với sự kết nối huyền dịu với thiên nhiên đã cho những đứa trẻ của chúng ta sức mạnh để vượt qua những thử thách đang chực chờ phía trước.

Không hành xử như người lớn

Sự chuyển giao giữa trẻ em đến người lớn thường được đánh dấu bằng những giây phút đáng nhớ, đơn cử như lúc mà mỗi chúng ta phải nói lời tạm biệt với những gì thân yêu khi ta còn là một đứa trẻ. Khóc ít hơn, lo lắng nhiều hơn, và trong quá trình lớn lên ấy, người ta chẳng bao giờ nghĩ đến việc phải nhìn mọi thứ bằng niềm vui hay sự tò mò nữa – và sự thỏa hiệp bắt đầu từ lúc đó. Người ta trở nên thực dụng và chịu đựng hơn, như một điều bắt buộc của bất cứ người trưởng thành nào.

Trong phim, chúng ta cũng được thấy những giây phút mà Satsuki hay Mei “gồng mình” để nén lại cảm xúc của mình, cố gắng tỏ ra “trưởng thành” nhất có thể. Nhưng Totoro đã ở đó, như là một lời nhắc nhở rằng việc bày tỏ cảm xúc không chỉ có lợi cho sức khỏe của chúng ta, mà đó còn là một biểu tượng của sự dũng cảm khi sẵn sàng đối diện với mọi thứ mà không hề sợ hãi.

Có niềm tin vào những điều kỳ diệu

Miyazaki, người đạo diễn của chúng ta chẳng hề ngần ngại trong việc khai thác vẻ đẹp và sức mạnh huyền diệu của thiên nhiên trong các tác phẩm của mình. Trong My Neighbor Totoro, khán giả được thấy khu rừng không chỉ là một nơi những linh hồn đầy quyền năng sinh sống, mà còn ẩn chứa trong mình những sức mạnh kỳ diệu có thể biến những mầm xanh bé tí bỗng chốc trở nên những cổ thụ khổng lồ. Sự tiến hóa nhanh chóng ấy như một lời gợi nhắc đến quá trình sống của con người, từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi.

Totoro đã hàm ý cho hai cô bé SatsukiMei rằng, quá trình chúng ta lớn lên và đứng trước sự thay đổi có lẽ không dễ chịu và vui vẻ gì mấy, nhưng chính sự hy sinh có phần đau đớn ấy là nguyên do một cái cây nhỏ bé có thể tạo nên một khu rừng rậm. Và dù ta có thể vượt qua chúng, lại có một điều khác cần ghi nhớ, đó là quá trình lớn lên và thay đổi ấy không thể diễn ra một sớm một chiều, mà phải trải qua thời gian – như chính bài học về khu vườn của hai chị em và căn bệnh của người mẹ.

Cô bé Mei thơ ngây hằng ngày đợi chờ dấu hiệu từ khu vườn nhỏ của mình, như cái cách mà cô mong đợi bệnh tình của mẹ có sự tiến triển. Bộ phim, trên tất cả những sự trẻ thơ mà nó truyền tải, dường như gửi gắm đến chúng ta một lời nhắn nhủ, rằng hãy tôn trọng thời gian tự nhiên của từng thứ, đừng mong đợi rằng chúng sẽ trôi qua nhanh hay chậm, hãy kiên nhẫn và đặt niềm tin vào chúng dù rằng có thể ta không nhìn thấy được.

Có thể nói rằng, thông qua My Neighbor Totoro, đạo diễn tài năng Hayao Miyazaki đã tạo nên không chỉ một nhân vật bảo vệ cho những đứa trẻ khỏi nỗi sợ của chúng, mà còn chỉ dẫn chúng cách để trở nên can đảm hơn trong cuộc đời. Mỗi chúng ta có lẽ sẽ thật may mắn khi có được “người hàng xóm” béo ú, tốt bụng như thần rừng Totoro trong cuộc đời của mình.

Bình luận
0 Comments