Us and Them (2018) - Thước phim về thanh xuân đẹp nhưng cũng đầy nỗi buồn.

author
Phim được chau chuốt từ màu sắc, góc máy cho đến cả audio. Giữa một rừng những thứ hổ lốn mình xem thử suốt năm nay thì nó thực sự đẹp.
Tóm tắt nội dungChúng ta của sau này được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Lưu Nhược Anh xoay quanh một đôi trẻ đang sống nơi xứ người. 10 năm trước, Lâm Kiến Thanh (Tỉnh Bách Nhiên) và Phương Tiểu Hiểu(Châu Đông Vũ) tình cờ gặp nhau trên một chuyến tàu khi về quê ăn Tết. Họ gặp nhau, yêu nhau, và cùng nhau phấn đấu vì cuộc sống. Nhưng cuối cùng, thực tế khắc nghiệt của cuộc sống làm cho họ phải cách xa nhau. 10 năm sau, họ lại gặp nhau. Liệu những ký ức ngày xưa có đưa họ quay về bên nhau lần nữa?

Một cảnh cắt trong phim

Tone phim: ấm, rất ấm. Mình nghĩ nó thiên về màu vàng ấm tạo cảm giác hoài cổ và cũ. Nhưng nó không bị một màu mà đan xem những khoảng lạnh rất tốt. Khung cảnh trong phòng, cách thay đổi ánh sáng, màu sắc, đều khiến cho người xem có suy nghĩ riêng. Dù khung cảnh lạnh đến buồn nhưng lại có những điểm sáng kéo lại, đan xen màu sắc rất tốt.Phim sử dụng song song cả những cảnh đen trắng. Mình vừa xem vừa tự hỏi sao lại có cảnh này, nhưng rồi dần hiểu ra theo cốt truyện. Nó vừa có tác dụng phân tách, lại vừa có ý nghĩa nội dung xuyên suốt cả bộ phim, không hề thừa thãi.

Tone đen trắng kết hợp với màu phim vàng ấm thật sự rất thích

Góc quay: Phim lựa chọn góc quay thích vch. từng frame đều được tính toán cẩn thận. Nó tạo cho mình từng cảm giác phù hợp đến không ngờ với từng cảnh phim. Sự lạc lõng, sự kết nối, sự chia rẽ, ... đều rõ ràng. Damn, mình thích góc quay của nó kinh khủng.

Hai người tuy nằm ở 2 phần nhưng vẫn có sự liên kết nhất định

Story: câu chuyện không mới, nhưng việc truyền tải nó qua game lại tốt đến kinh khủng. Về những tiếc nuối, những hối hận của ngày qua. Đồng thời, phim lại có chiều sâu nhất định khi làm đến mức lồng được cả yếu tố gia đình vào. Trước mình nghĩ chỉ là thanh xuân thông thường nhưng hơn thế, nó làm rất tốt cả yếu tố gia đình mà không hề bị lạc lõng, lại đầy sự liên kết liền mạch. Câu chuyện không hề mới, nhưng làm nó tốt đến vậy, khá ít phim làm được.

Âm thanh đoạn này đỉnh lắm. Cảm giác lạc lõng và buồn được thể hiện rõ lắm

Diễn xuất: Mình nghĩ là ổn. Trước nay phim Trung một tập hầu hết diễn xuất rất tốt. Cảm xúc không hề bị quá lố mà rất ổn, rất phù hợp và tự nhiên.
Cảm nghĩ cá nhân: (có spoil) Mỗi hình ảnh trong phim đều có một ý nghĩa riêng. Khi chuyển nhà, hình ảnh bóng đèn tượng trưng cho hi vọng vậy, nhưng là của Kiến Thanh. Nó là hi vọng mà phải gượng mình lên, phải cố gắng để tỏa sáng. Ngược lại, bông hoa lại tượng trưng cho hi vọng của Tiểu Hiếu. Một hi vọng sáng bừng, tự nhiên, và không hề gượng ép. Tiểu Hiếu nhìn về cùng hướng với Kiến Thanh, nhưng Kiến Thanh chỉ thấy con đường và đích đến, còn Tiểu Hiếu lại nhìn thấy con đường và cảnh sắc hai người đi qua. Dần dần, con đường đó đã quá tồi tệ, không còn là con đường từ Bắc Kinh về đến Dao Giang nữa, hai người không thể cùng đi bộ nắm tay nhau nữa. Đoàn tàu dừng lại, chính là lúc hai người quyết định tách nhau ra. Kiến Thanh lúc đó đã đủ dũng khí bước xuống tàu đi bộ với Tiểu Hiếu, nhưng sau đó đã không thể bước lên chiếc tàu nữa. Khoảnh khắc đó, mãi sẽ không thể quay trở lại.Chúng ta rồi sẽ ổn. Khi mà Kiến Thanh gặp lại Tiểu Hiếu, khi mà Kiến Thanh dám đối mặt với quá khứ, khoảnh khắc đó thế giới, đã quay trở lại có màu sắc? Mình không biết nữa, vì đoạn cuối là hình ảnh hai người trong thế giới ngập tràn màu sắc, nhưng bộ quần áo đó lại là bộ quần áo xưa cũ. Damn, chi tiết càng xem sẽ càng càng thấy đỉnh.

Rate: 8.25/10.

Chiếc xe chở chiếc ghế đi như chở đoạn tình cảm thanh xuân mãi mãi không thể quay trở lại.

Một vài trích dẫn hay từ phim: 
Hạnh phúc không phải một câu chuyện, bất hạnh mới phải 
Chúng ta của sau này, tất cả đều có, Nhưng lại không có được chúng ta
Điều mà anh tiếc nuối nhất, chính là tiếc nuối của em lại liên quan đến anh.
Rồi sẽ ổn thôi.

Cảm ơn vì đã đọc :>

Bình luận
2 Comments   |   Nam44 and 1 other react this.
  •   Nam44
    Nam44   ·  Ngày 31 tháng 12 năm 2018
    Nói vui chứ mình chấm 10/10 ))) ko có gì để chê, đặc biệt là cách dùng đen trắng để kể hiện tại.
    • Trần Thắng
      Trần Thắng
      Nam44
        Nam44
      Nam44
      Nói vui chứ mình chấm 10/10 ))) ko có gì để chê, đặc biệt là cách dùng đen trắng để kể hiện tại.
        ·  Ngày 31 tháng 12 năm 2018
      Yup, cơ mờ mình vẫn nghĩ không có gì là hoàn hảo cả. Phim vẫn có 1 ít điểm trừ vụn vặt. Nên những phim như Gump, About time mình vẫn chỉ cho rate đến 9. Yup, nhưng nếu nói tổng thể, phim không có gì để chê cả :>