Warning Do Not Play - Khung Hình Chết Chóc : Cô Điên CMNR

author

                Hello its MihanSantos. Mình viết cảm nhận, không viết review.

Đầu tiên. Cảm ơn nhân viên Lotte Cinema đã lừa bạn Hương rằng trong rạp rất đông và đóng cửa lại dell cho bạn Hương chạy trốn.

Thứ hai. Cảm ơn bạn Hương vì tiếc 50.000 mà ráng ngồi coi một mình từ đầu đến cuối.

Thứ ba. Cảm ơn bạn Hương dù biết phim tràn lan phụ đề HD trên mạng vẫn cố đi coi.

Tất cả vì tình yêu dành cho điện ảnh Hàn Quốc. Viết tắt tên phim là KHCC nhé.

KHCC kể về nữ đạo diễn trẻ Mi Jung đang lên kịch bản cho một tác phẩm kinh dị. Bí ý tưởng khi thời hạn cận kề, Mi Jung quyết tâm đào lại tác phẩm từng bị cấm chiếu vĩnh viễn. Một cuốn phim tốt nghiệp được đồn thổi do ma quỷ làm ra, chân thật đến ghê tởm nhất. Mười năm trước, buổi công chiếu khiến hàng trăm khán giả la hét, hoảng loạn chạy khỏi rạp. Chỉ một người duy nhất ở lại, vỗ tay điên khùng và mỉm cười khủng bố.

Tỉnh dậy giữa rạp phim. Nhìn quanh không có ai. Hầm đổ xe. Vẫn mình bạn. Bóng đèn trước mặt. Điện thoại mở camera. Chụp.

Nếu muốn trải qua cảm giác giống tôi và Mi Jung, bạn nên sắp xếp thời gian đi coi. Đảm bảo một mình một rạp.

Không có người nên mọi âm thanh đều cảm nhận rõ rệt. Rạp lồng rạp, phim lồng phim, quỷ lồng quỷ. Camera zoom càng cận, ghế bạn ngồi cũng theo đó mà gần hơn. Các cảnh quay từ trên cao xuống, từ ngoài vào trong khiến bạn suýt rớt vào trong đó, lổm cổm bò dậy thoát ra.

Điện Ảnh Hàn Quốc Không Thể Đối Xử Với Em Tệ Như Vậy

Đề tài hấp dẫn không cứu nổi nội dung chán ngắt và màn thể hiện đơ cứng từ dàn diễn viên. Khung Hình Chết Chóc đặt ra nhiều vấn đề từ bạo lực học đường đến uẩn khúc Showbiz nhưng không khai thác triệt để. Đáng lẽ bộ phim sẽ cuốn hút hơn nếu con ma đen thui không chỉ xuất hiện cho vui. Tại sao không khai thác câu chuyện quá khứ từ Mi Jung và con ma chết cháy kia? Chúng ta sẽ có nhiều điều để bàn, nhiều cái để nói, thậm chí nhiểu cảm xúc để rơi nước mắt.

Ma quỷ mang đến sợ hãi hời hợt, chứ ám ảnh thì không. Tôi đã cực kì thất vọng, liên tục cầu mong làm ơn đừng đối xử với em bằng một bộ phim tụt mood . Điện ảnh Hàn Quốc lần này, dẫn dắt cảm xúc cả sợ hãi và cảm động, đều chẳng đi đến đâu.

Cô Điên CMNR

Tôi không tin Mi Jung điên dù ông đạo diễn kia cứ liên tục thét lên khẳng định. Nếu tôi là Mi Jung, tôi cũng sẽ đuổi theo bộ phim khủng khiếp năm nào, đương nhiên theo cách an toàn hơn. Sự hấp dẫn từ án mạng hàng loạt mười năm trước, không cách nào có thể chối từ.

Mi Jung không điên, dù cô bất chấp tính mạng để viết nên cái kịch bản kinh dị đủ sức thuyết phục toàn bộ nhà đầu tư.

Miễn còn nhân tính.

Đoạn kết phim, tôi đoán rằng sẽ có plotwist, nhưng không ngờ một plotwist phũ phàng đến vậy. Mi Jung tàn nhẫn, hệt một kẻ điên. Khoảnh khắc cô vứt bỏ câu bạn, cũng vứt bỏ luôn nhân tính. Mi Jung bình thản trở thành nữ đạo diễn nổi tiếng, chôn vùi cái chết của người đã không tiếc an toàn đến cứu cô.

Giá cô giả vờ gào khóc một chút, cho bản thân tôi đỡ tiếng thở dài, cho chính cô bớt vô cảm. À mà Mi Jung có cảm xúc đâu, làm quái gì vô cảm được.

Dù Khung Hình Chết Chóc chưa đáp ứng kì vọng, tôi vẫn thấy buồn khi người ta không ra rạp vì nó. Khung Hình Chết Chóc là đứa học sinh khá đáng thương, dở hơn đứa giỏi chút xíu thôi mà vẫn bị lãng quên. Sợ thì sợ, lo có lo chứ cảm giác xem phim kinh dị một mình sướng lắm, sướng nhất khi bước ra rạp trong ánh mắt ngưỡng mộ của nhân viên.

Bình luận
0 Comments