YOU'RE MY PET (Kimi Wa Petto)- MỘT TRONG NHỮNG KỊCH BẢN TÔI THÍCH NHẤT

author

Tôi coi phim này ba lần 3 độ tuổi khác nhau, của 2 phần khác nhau.mỗi lần coi phim lại đọng lại một câu chuyện khác như là một bộ phim khác, không phải những thứ mà tôi đã từng coi qua. Cảm giác như đọc cuốn sách mà lật trang nào bạn cũng có câu trả lời cho bản thân mình rất đúng đắn.

 

Lần đầu tiên tôi coi thì tôi chỉ thấy khâm phục cô gái tên Sumire Iwaya. Cô ấy là hình mẫu mà mỗi người con gái trong xã hội ngày nay đều muốn vươn tới. Tốt nghiệp loại giỏi trường danh tiếng, lương cao, xinh đẹp, đảm đang, và dịu dàng. KHông những thế cô ấy lại rất can đảm, cô ấy đã giúp đỡ người đàn ông vô gia cư kia, và có một tình yêu đẹp với người đó. một bộ phim với kết thúc đẹp mà tôi muốn xem. Phim nhật thì luôn xây dựng hình ảnh và bối cảnh ổn, diễn xuất cũng rất hay. Lúc đó có một bộ phim hàn hình như tôi cũng xem hồi 2012 thì cũng với kịch bản tương tự nhưng tôi vẫn thích của nhật nhất.

Lần thứ 2 xem phim tôi lại ngộ ra. Ah không phải cô ấy lựa chọn một cách dễ dàng rằng hai người họ sẽ đến với nhau. Trong đó còn biết bao nhiêu sự hi sinh. Cô ấy ủng hộ Takeshi Goda thực hiện ước mơ. Cô ấy chăm sóc cho cậu ấy thật nhiều bằng cả tấm lòng. Tôi thật sự lại bị Sumire làm cảm động và ngưỡng mộ. Cô ấy đã cho đi và nhận lại những gì mình xứng đáng trong mối quan hệ. 

Cô tin người lại được người đáp lại, trong bối cảnh xã hội ngày nay có một cô gái học cao hiểu rộng lại giữ được tâm hồn như Sumire thật là hiếm. Tôi cũng thấy một thanh niên Takeshi cháy hết mình cho niềm đam mê nhảy múa. qua việc cậu ấy theo đuổi ước mơ tôi cũng thấy thì ra con người ta cũng có thể sống một cuộc sống mà con người tự do như thế. đem thông điệp mình muốn truyền tải vào điệu nhảy nói cho cả thế giới biết về con người mình thông qua những điệu nhảy tự do của chính mình thật là một cuộc sống mà bất kỳ người trẻ nào cũng theo đuổi.

   

Lần gần đây nhất coi phim, chắc là do lớn tuổi hơn. Tôi lại được như coi một bộ phim mới. Ngoài sự ngưỡng mộ với Sumire ra tôi còn thấy đồng cảm và buồn cùng cô ấy nữa. Cô ấy thành công, nhưng sự thành công lại như gánh nặng của cô ấy trong xã hội, trọng nam khinh nữ còn nặng. 

Không là xã hội mà những người đàn ông bị bệnh sĩ quá nặng. Họ đổ lỗi cho sự mạnh mẽ của cô ấy, cho cái tấm bằng Harvard mà cô có được để trốn tránh cô, làm cô đau khổ. Tôi thấy hai con người quá cô đơn trong cuộc sống tìm thấy nhau như định mệnh, thế giới ngoài kia không ai thực sự hiểu họ, họ tìm thấy nhau như mảnh ghép còn xót lại. 

Họ hiểu điều đơn giản rằng cuộc sống của takeshi quá tự do quá rộng nên cậu ấy cần một hơi ấm, một lý do để quay về, một nơi cảm thấy bình yên. Sumire cần một người sẻ chia không phán xét, một người để cô quan tâm và quan tâm cô bằng cả tấm lòng. Thế nên cô ấy mới đưa ra lời đề  nghị để cậu ấy làm thú cưng, và họ đã cùng nhau sống như một người chủ và một chú chó để cho nhau những điều họ thiếu nhưng chưa ai hiểu. 

Trong ta còn thấy được trong một mối quan hệ mảnh ghép của mình không nhất thiết phải hoàn hảo nhất- như tiền bối của Sumire, mà phải là phù hợp nhất như cuối cùng Sumire đã chọn Takeshi. Vì Takeshi hiểu được bề ngoài Sumire mạnh mẽ nhưng cô ấy lại rất cần người quan tâm, dễ bị tổn thương sống nội tâm lại không thích đấu tranh. Những điều đó đã có Takeshi lo cậu ấy bằng cách của mình đã giúp đỡ Sumire  mọi việc, khi bên Sumire chỉ cần là một chú cún ngoan ngoãn và dễ thương thích được vuốt ve, và lắng nghe những điều cô ấy nói là đủ.

Một bộ phim thật hay, nếu như nó có tái bản lần nữa tôi chắc chắn sẽ coi. Biết đâu khi ở một lứa tuổi khác tuổi lại nhìn ra câu chuyện khác, không chỉ trong nhân vật chính mà còn những nhân vật phụ thêm dễ thương trong trong phim.

Bình luận
0 Comments   |   Duy Le reacts this.

No Stickers to Show

X
arrow